Ở Sài Gòn, người ta có thể ăn mặc thật sành điệu, xài laptop hạng sang, ngồi café máy lạnh để gởi một cái đơn xin việc vị trí nhân…

Một ngày cuối hè, thằng bé nghe được tin ba vợ phải vào bệnh viện làm gì đó, mãi trưa mới biết là lo cho một thanh niên dưới phòng…

Tôi ngồi xem bóng đá với vài người bạn và một gia đình Việt kiều Anh. Họ có bốn con, tôi nhìn chúng và nói với bạn tôi: “Thấy không?…

Chúng ta mỗi khi mua bất cứ thứ gì đều muốn nó có thể bền, tốt và sử dụng được càng lâu thì càng tốt. Vấn đề là nếu thứ bạn mua càng bền và tốt thì khả năng bạn mua món mới để thay thế sẽ càng giảm đi và điều đó là không tốt cho lợi nhuận của nhà sản xuất. Đầu năm chúng ta hãy cùng ngẫm nghĩ một chút về planned obsolescence (sự lỗi thời có tính toán).

Có những lúc, những ký ức chợt ùa về, từng giây phút ấm áp trong quá khứ bỗng ùa về. Và như lời bài hát nói, đau buồn không phải…

Học để làm gì? là một câu hỏi cơ bản nhưng nhiều khắc khoải. Trong mấy năm vừa rồi, mỗi khi có dịp, tôi lại tiến hành những khảo sát bỏ túi với học sinh, sinh viên về câu hỏi nghe qua rất đơn giản này. Hầu hết các em không trả lời được.

Không phải ngẫu nhiên mà ai sống làm việc ở đất này một thời gian đều hãnh diện khi nhận mình là người Sài Gòn và Sài Gòn cũng chẳng bận tâm về việc bạn quê ở đâu mà vô đây nhận vậy đâu – Sài Gòn tánh kì mà.

Biết Có là chấp theo cái Có tức là cho sự vật là thật có. Nhưng tất cả vạn pháp đều là vô thường cho nên cái biết Có ấy cũng vô thường hoại diệt. Biết Không là chấp vào cái ngơ. Biết theo hai cái Có, Không là cái biết sanh diệt. Biết thật biết là cái biết của chơn tâm, không kẹt hai bên Có và Không. Đó chính là linh tri, Chơn Tánh của chúng ta vậy.

Trong một quán cà phê bồng bềnh tại Venice thơ mộng, một người đàn ông gọi cho mình một ly cà phê, và một ly cà phê trên tường.